KHÚC TÂM CA
Đời con tựa chiếc thập huyền cầm
Nếu không có Chúa; mãi lặng câm
Trở nên vô dụng không người đoái
Chẳng tấu nổi lên khúc thăng trầm.
Chúa biết lòng con, thấu tận tâm,
Trong yêu con vẫn dối gian ngầm...
Thân phận bọt bèo còn toan tính
Vương vấn dư âm, bước đường lầm...
Hào nhoáng bên ngoài thật đẹp xinh,
Cũng tươi lóng lánh lúc bình minh
Nhưng khi đêm tối, màn đen phủ
Nhạc trỗi lên rồi, mới hận mình... (!?)
Chẳng thể tấu lên khúc tâm ca
Thì thôi xin nguyện ước được là:
“Que diêm dù chỉ một lần sáng -
Một lần hữu dụng với bao la”
Dối gian nhưng cũng rất thiết tha,
Con xin cầu khấn lượng hải hà,
Tâm lòng hướng thượng tìm về Chúa...
Bùn nhơ cho dẫu chửa buông tha (!)
Ý thức phận mình đối với CHA
Đơn sơ con đến để được sà...
Lòng Cha nhân ái vô bờ bến,
Cung lòng rung nhịp hát tình ca.
Thân con tội lỗi này xin đến
Để được hồng ân tắm gội dần,
Lời Ngài thấm nhập, rửa xác thân
Ban phúc hồn con, chẳng tính lần...
Dạy con luôn vững tiến bước chân,
Đứng lên cho dẫu ngã dập thân...
Tình Ngài bao phủ, ân sủng xóa
Thân phận hoang đàng – đón “Thiện – Chân”
(Những ngày ân sủng 06/09 – 06/12/02)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.