“Dù con đi giữa trăm sông nghìn biển
Nước mắt nụ cười có Chúa dẫn đưa
Chiều hôm nay, hay một sớm xa xưa
Tim con cháy HỒNG ÂN Ngài muôn thuở !
HỒNG ÂN!
Hai chữ thật bình dị nhưng rất đỗi trang trọng và thân thương.
Không biết từ thuở nào, hồng ân đã đi vào trong tâm tư và tình cảm mỗi người tu sĩ chúng ta, để rồi trong hân hoan của niềm vui dâng trao, cũng như khi thử thách cam go, gánh nặng trong cuộc đời- chúng ta đều nghĩ đến hai chữ “Hồng ân” !
Vâng, quả thật “tất cả đều là hồng ân” ! Hai tay con nhỏ bé, nhưng cứ muốn giang ra đón nhận mãi, vì bao nhiêu cũng không vừa. Tình yêu Thiên Chúa thì bao la hải hà, lòng thương mến của Ngài như mạch suối ngầm luôn trào dâng, luôn réo rắt khúc nhạc thông ban, cho đi- dường như nắm được tâm lý của Thiên Chúa là “nghiền” trao ban - vì Ngài đã không từ một thứ gì có thể để trao ban hết cho loài người, cho những người nhận Ngài làm nguồn hạnh phúc và cùng đích đời mình, đến ngay như Con Một của Ngài là Thầy, là Anh, là Bạn, là Lẽ sống- của chúng ta là Đức Giêsu Kitô mà Ngài cũng trao ban; vì thế mà tu sĩ chúng ta có một cái tội vừa dễ thương, mà cũng dễ ghét, đó là luôn nhõng nhẽo, vòi vĩnh những hồng ân từ Thiên Chúa.
Điểm lại 25 năm đời tu.
“Có những phút đầu tiên thiêng liêng quá,
Tưởng chừng như giờ khắc của hư vô
Trí và lòng đương ràng rịt dây tơ
Hoa lá cũng trầm tư không tiếng động?
Bởi miệng lưỡi tiên tri còn rất mỏng
Chẳng thành lời để ca ngợi khong khen
Khói trầm lên, đây là khói trầm lên
Hương thánh thiện của một mùa nhân đức !”
25 năm, Tưởng chừng như cái ngày bước lên cùng chị em tuyên khấn mới chỉ như hôm qua, thế mà quay lại đã “nửa chừng xuân”.
Mới hôm nào, cùng chị em chúng bạn khép nép rụt rè bên ngưỡng cửa Nhà Mẹ Bắc Ninh, nay nhìn lại, thì mớt chợt giật mình nghĩ đến kẻ đi- người ở, kẻ đông- người tây, kẻ gầy-người béo.
Nhưng tất cả rồi cũng sẽ qua đi hết, bao nhiêu vui buồn trong quá khứ cũng đành “gởi gió cho mây ngàn bay”, để rồi hôm nay đây, trong dịp tĩnh tâm ôn lại chặng đường 25 năm đã qua, chúng ta mới thấy nghẹn ngào cảm nghiệm tình yêu thương bao la của Bạn Tình Chí Thánh, Đức Giêsu Kitô - Người Tình Thượng Đế của chúng ta, là tồn tại mãi. Quả là: “Tout pass, tous pass, eternel en Son Amour!” Tấ cả rồi sẽ qua đi hết, chỉ còn Tình yêu của Người là tồn tại mãi.
Mới hôm nào, những cô bé tinh nghịch còn hát nghêu ngao chòng ghẹo các chị lớn khi hát vang khúc ca: “Ngày hạnh phúc Chúa ơi, cuộc giao duyên đất trời, đưa con vào tình sử để hiến dâng cho Ngài”. Vậy mà thời gian thấm thoát thoi đưa, cuốn trôi đi mãi- không chừa một ai. Tất cả chúng ta hôm nay đều là những “Ma soeur” ngoan hiền của Chúa Giêsu, dẫu rằng đôi lúc chữ hiền này bị đặt nằm trong dấu ngoặc kép theo nghĩa hiểu của Phạm Duy “Em hiền như ma soeur”, nhưng tất cả chúng ta đều nghiệm thấy bao nhiêu yêu thương chất chứa trong tiếng gọi thân thương ấy, biết bao hồng ân Chúa dành để, tặng trao cho những ai tự ý , tự nguyện, tự tình trở nên “cô em” (ma soeur) bé nhỏ của Người.
Nhìn lại thì thấy giản đơn như vậy, nhưng “chặng đường tận hiến” ai có “qua cầu mới hay”. Để có được hôm nay, chắc hẳn không ai trong chúng ta không trải qua những phút vui buồn, sướng khổ, khi nguồn hứng khởi chứa chan, lúc thì lại bị bao trùm bởi muôn vàn chán chường, thất vọng May mắn thay, hồng ân của Thiên Chúa vẫn luôn ở cùng chúng ta, qua các Chị em đi trước, qua chính những con người chúng ta gặp gỡ tiếp xúc hàng ngày đã chắp cánh, và nâng đỡ cho chúng ta đi qua quãng đời dương thế.
Tác giả thánh vịnh đã chẳng nói rồi ư: cuộc đời con người sống trên thế gian này có được bao lăm? “Mạnh giỏi chăng là được 80, mà phần lớn chỉ toàn gian lao khốn khó”.
Thế vậy mà, nghịch lý lại xảy ra nơi những người dâng mình cho Chúa, tìm niềm vui hạnh phúc của nơi nơi chính những người, những trẻ thơ, những đối tượng mình phục vụ và tiếp xúc Chẳng vậy mà ai cũng nhìn thấy nụ cười luôn nở trên môi những “nữ tu Mến Thánh Giá”.
Ai cũng khen các chị em “Mến Thánh Giá” trẻ mãi
Có lẽ nhờ hồng ân, và tình yêu của Đấng chịu chết và sống lại đã mang đến “hoa Phục sinh” tươi nở trên khuôn mặt những “cô em” của Người (!)
“Ôi mầu nhiệm, biết cơ man nào kỳ diệu
Với ơn Thánh, và đức tin; tôi hiểu
Là trăm năm hay dòn ải, hư hèn
Thế mà Người đã cất nhắc “tên” tôi
Từ chốn bùn nhơ, tro than nguội lạnh…”
25 năm đã qua đi, giờ đây mới cảm thấy tình yêu Thiên Chúa dành cho mình thật là cao cả và tuyệt vời ngoài sức mong đợi và có thể tưởng tượng… Biết không thể nói hết nỗi lòng đang trào dâng trong những giờ phút này, nên đành bắt chước Đức Maria khi xưa thốt lên ba tiếng “Ecce, Fiat, Magnificat” (Này con đây, Xin vâng, tạ ơn Chúa) để cảm tạ hồng ân bao la của Thiên Chúa đã đoái thương đến thụ tạo nhỏ bé và thấp hèn này-
“Như lộc nõn ở đầu cành mới nhú
Một mùa xuân, hơn tất cả mùa xuân.
Lạy Chúa Trời, là Đấng rất khoan nhân
Tôi cư ngụ suốt đời trong nhà Chúa,
Dưới đôi cánh Hồng ân, Người che chở
Với tình yêu, ơn cứu độ- Amen”
Xin được hợp cùng Đức Mẹ và triều thần thánh ca vang bài ca đến muôn đời con cảm tạ ơn Chúa- :”Xin dâng lời cảm tạ, hồng ân Thiên Chúa bao la, xin dâng lời cảm mến, hòa theo tiếng hát dâng lên- Con sẽ ca ngợi, lòng thương xót Chúa, muôn muôn đời !”
( Băng Huyền thay lời muốn nói cho chị ĐD.)
* Trích dẫn thơ: Đình Bảng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.